Thiếu niên có bệnh cố chấp thích tôi

      35
Editor: Sel Chu Cẩn Đồng mặc dù rằng nói siêu thanh thanh, mà lại trong ý tứ đọng đó là khinch hay.

Bạn đang xem: Thiếu niên có bệnh cố chấp thích tôi

Tuy Bĩ Tử Đầu không nhiều đọc sách, nhvừa lòng tứ khinh thường điều này vẫn phân biệt được, mau lẹ ngay tức khắc đen khía cạnh. Vốn dĩ hắn ko đánh con gái, Cảm Xúc điều đó siêu mất phương diện, đó là cô bé này rõ ràng không mang hắn cùng một đám phía đằng sau nhằm vào mắt. Hắn thẳng sinh sống sườn lưng, tàn nhẫn nói: “Mày biết ngươi đã thủ thỉ với ai sao? Biết tao là ai không?” Chu Cẩn Đồng cười lộ ra má lúm đồng tiền, vô hại hỏi: “Đánh nhau còn phải ghi nhận thân phận của đối phương?” Bĩ Tử Đầu bị câu này của cô tạo nên mắc cỡ. Phó Trì cười một giờ đồng hồ. Tiếng cười rất chưa phù hợp thực trạng này dĩ nhiên đó là mồi lửa cơn giận dữ của Bĩ Tử Đầu, hắn mang lại đây để giáo huấn bạn, chứ đọng không phải đến trên đây nhằm hai đứa ranh mãnh con cố kỉnh mũi chưa sạch mát này làm nhục. Nghĩ điều này, hắn không còn khác nhau đàn bà tốt đàn ông, chọc tập hắn khó tính đều xứng đáng cần bị tấn công. Bĩ Tử Đầu ngón tay vung lên, đám lâu la nhỏng ong đổ vỡ tổ mà lại ùa về phía Chu Cẩn Đồng. Cô lại nhếch miệng cười cợt cười cợt. Trong ngõ bé dại vang lên thanh khô âm lếu độn, Chu Cẩn Đồng nâng lên chân, sau đó lại luân chuyển tròn tín đồ, dìu dịu đá vào sườn khiến một tên vấp ngã lăn ra xa. Tiếp theo, cô mím môi, giẫm trực tiếp vào vai của tên ước ao nạp năng lượng đậu phụ của chính mình, tên tê nhức mang lại nỗi kêu thân phụ Hotline bà mẹ. Phó Trì ôm cặp sách chú ý thân thể bé dại bé bỏng của cô lẫn trong mấy thương hiệu đầu gấu, rượu cồn tác rất nkhô nóng, chân cẳng hữu lực, trường hợp lúc này cô gồm thanh kiếm vào tay, thì đang không khác gì một nàng hiệp sĩ tràn trề khí khái. Thời điểm Chu Cẩn Đồng học tập võ, thực chiến rất hiếm lắm. Được tấn công một trận vui sướиɠ như lúc này vẫn là lần thứ nhất. trước khi cô vẫn tồn tại rụt rè, hại làm cho fan bị thương thơm. Ai ngờ càng đánh càng thích thú, cồn tác cũng bắt đầu trsinh sống lên tàn tệ rộng. Đám fan của Bĩ Tử Đầu không còn bao gồm năng lực tấn công trả. Thảm thiết xin tha. Chu Cẩn Đồng nghe vậy, thu lại chân, từ trêи cao nhìn xuống đám fan ở lnạp năng lượng lóc trêи phương diện đất, ôn nhu hỏi: “Biết không đúng rồi sao? Sau này còn dám nữa không?” “Không dám, không dám!” Bĩ Tử Đầu thừa nhận thua trận. Chu Cẩn Đồng vừa lòng đi đến bên cạnh Phó Trì, thấy hắn ko chớp mắt cơ mà quan sát mình.

Xem thêm: Hình Ảnh Bệnh Sùi Mào Gà Ở Nữ Giới An Toàn Tại Nhà, Sùi Mào Gà Ở Nữ Giới: Những Điều Cần Biết

Cô tưởng Phó Trì bị doạ sợ, săn sóc mà vỗ vai hắn: “Cậu không phải lúng túng, ngày hay tôi ko đánh bạn đâu.” “Ừ.” Mi mắt cô cong cong, cùng vừa rồi hệt như hai tín đồ không giống nhau. Bĩ Tử Đầu chịu đựng đựng đau khổ tự trêи mặt khu đất vực lên, vẻ khía cạnh khổ cực đi tới xin lỗi. Còn chưa kịp há miệng, phía bên ngoài đột vang lên một hồi chuông lưu ý, sau đó là giờ bước chân lếu láo độn xông vào, mấy fan khoác chình họa phục nghiêm nghị quan sát tình chình họa bên trong. Đám đái lâu la thấp thỏm, chẳng rảnh quan tâm nhức hay không đau, chạy còn nkhô giòn hơn thỏ, bây giờ trong cả lão đại cũng chớ thây. Chỉ còn sót lại Bĩ Tử Đầu, Chu Cẩn Đồng thuộc Phó Trì. Chu Cẩn Đồng thản nhiên đương đầu với công an. Bĩ Tử Đầu có chút ít sợ hãi trốn sinh sống vùng sau. Phó Trì vẫn ôm cặp sách của cô, quan sát cực kỳ ngoan ngoãn. Phương Hội Thanh hao tự bên ngoài chạy vào, sốt ruột đến chuẩn bị khóc: “Đồng Đồng, cậu không sao chứ? Có bị thương thơm nơi nào không?” Cô nàng vốn là vẫn lựa chọn tạp chí, chọn hoàn thành trở lại ngay tắp lự không thấy Chu Cẩn Đồng đâu. Tại trong ngõ nhỏ lại vang báo cáo pk, Pmùi hương Hội Thanh nghi vấn chạy cho tới, bắt gặp Chu Cẩn Đồng sẽ và một đám lưu giữ manh trộn vào nhau, ngay tắp lự vội vã ngăn lại một mẫu xe cộ công an đi qua, vì vậy mới tất cả tình cảnh như hiện nay. Chu Cẩn Đồng thở nhiều năm, lại cần tốn thời gian. Trêи ghế dài, Chu Cẩn Đồng xuất thần nhìn bồn hoa bên ngoài, lá hoa cỏ lục, thỉnh phảng phất gồm điểm xuyết vài nụ hoa white color, cũng không tồn tại hương thơm gì đặc trưng. Nhìn lâu mỏi đôi mắt, cô luân phiên đầu, nghe được Trương cảnh sát – cũng chính là bạn dẫn lũ chúng ta về phía trên, nói: “Tại sao lại đánh nhau? Ai ra tay trước?” Phó Trì nhấc tay, chỉ về phía Bĩ Tử Đầu. Chu Cẩn Đồng cũng chỉ hắn ta. Động tác của hai bạn đồng hầu như, Bĩ Tử Đầu trong tâm đau buồn mà lại ko nói. Trương cảnh sát liếc mắt nhìn hai bạn trêи bạn hoàn hảo ko sứt mẻ, lại quan sát Bĩ Tử Đầu bộ dạng bầm dập, nghi ngờ hỏi: “Người đứng đầu sao có vẻ như bị tmùi hương còn nặng trĩu rộng hai người bị tóm gọn đe vậy?” Bĩ Tử Đầu sau cùng kiếm được thời cơ vạc ngày tiết, vươn ngón trỏ chỉ vào Chu Cẩn Đồng lên án: “Là con bé đó, là nó đánh!” “Cô bé nhỏ này?” Trong giọng nói của Trương cảnh sát với theo thiết yếu tin cậy, phái nữ sinch nhu nhu nhược nhược, thủ thỉ cũng mềm mại và mượt mà, khung xương đái xảo, làm thế nào nhưng biết tiến công nhau? Tên này nhất thiết lừa ông, suy nghĩ vậy, Trương cảnh sát thờ ơ nói: “Không được nói dối!” “Tôi ko nói dối. Chú à, chụ nhìn tôi toàn bộ cơ thể đầy vệt tmùi hương vắt này, cũng đang đi vào viên công an rồi, còn nói hươu nói vượn làm gì?” Bĩ Tử Đầu kϊƈɦ rượu cồn, ngón tay chỉ vào Chu Cẩn Đồng cũng phạt run: “Chú đừng nhìn nhỏ nhỏ kia điều đó cơ mà mắc lừa. Lúc nó võ thuật hết sức kinh khủng khiếp, 6 – 7 đồng đội của tớ phần lớn bị bé nhỏ này đánh mang đến lăn đầy ra khu đất, chỉ với thiếu nước quỳ xuống gọi nó là bà tthấp thôi đấy!” Trương công an nghe vậy, tảo qua chú ý Chu Cẩn Đồng: “Cậu ta nói thiệt sao?” Chu Cẩn Đồng chớp chớp đôi mắt, ngoan ngoãn trả lời: “Vâng ạ!” Trương công an lại hỏi: “Vì sao lại tiến công nhau?” Chu Cẩn Đồng không thỏa mãn giải pháp nói của ông, rung lắc lắc đầu: “Đây không hẳn đại chiến. Trong mắt của cháu đây chính là cùng nhau luận bàn võ nghệ, giao lưu học tập hỏi!” Bĩ Tử Đầu:??? Trương cảnh sát:??? Phó Trì ko nói, liếc ánh mắt cô, khoé mồm câu ra một niềm vui. Cô khôn cùng thông minh!