Theo hồ chí minh, nguyên nhân của bệnh quan liêu là do:

      11
(dental.com.vn) – Sinh thời, hồ Chí Minh đã từng có lần nhấn mạnh: bệnh quan liêu là nguy cơ lớn tuyệt nhất của đảng cố quyền, là nguyên nhân của đa số căn căn bệnh khác. Đến nay, vẫn đang còn một bộ phận không nhỏ tuổi cán bộ, đảng viên quan lại liêu xa vắng quần chúng, không sâu sát cơ sở, thiếu hụt kiểm tra, đôn đốc, không nuốm chắc thực trạng địa phương, cơ quan, đơn vị mình, cúng ơ, vô cảm, thiếu trách nhiệm trước phần đông khó khăn, áp lực và đòi hỏi chính đáng của Nhân dân. Bởi vì đó, tìm hiểu bốn tưởng sài gòn về bệnh quan liêu liêu để tìm giải pháp nhằm “chữa lành” là bài học kinh nghiệm chưa lúc nào cũ, quan trọng trong bối cảnh vn hiện nay.

Bạn đang xem: Theo hồ chí minh, nguyên nhân của bệnh quan liêu là do:

*
Ảnh minh họa Tư tưởng tp hcm về bệnh quan liêu liêu

 Biểu hiện nay của căn bệnh quan liêu

Bệnh quan liêu được hcm đề cập trong tương đối nhiều bài viết, bài thủ thỉ của Người. Mày mò tư tưởng hồ nước Chí Minh, rất có thể thấy bao gồm một số thể hiện của căn bệnh quan liêu như sau:

– lãnh đạo xa rời thực tế.

Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Quan liêu là cán bộ phụ trách cách biệt thực tế, không khảo sát nghiên cứu mang lại nơi, đến chốn quá trình phải làm, việc gì cũng không cố kỉnh vững, chỉ huy một biện pháp chung chung”1. Ví dụ: có lần hcm đã trực tiếp hỏi một cán bộ địa phương: “Mùa màng năm nay thế nào?”. Anh ta trả lời: “Việc đó tôi đã khích lệ nhân dân, đã bày tỏ vấn đề này một cách vừa đủ nên công tác xem chừng khá…, dĩ nhiên là bao gồm tiến bộ”. Người hỏi tiếp: “Tóm lại là đã cấy cày được mấy mẫu?”. Anh ta trả lời: “Ở vùng chúng tôi, cày cấy bây chừ chưa đâu ra đâu cả”.2

– Hình thức, chỉ biết khai hội, chỉ thị, xem báo cáo trên giấy

Vì xa rời thực tế nên những người dân mắc bệnh quan liêu chỉ biết đóng cửa viết báo cáo, xem report trên giấy chứ không bình chọn đến nơi mang lại chốn.“… những người và cơ quan chỉ huy từ cấp trên đến cung cấp dưới… đối với quá trình thì trọng hình thức, mà không xem xét đông đảo mặt, không vào sâu vấn đề. Chỉ biết khai hội, viết chỉ thị, xem báo cáo trên

giấy”3. Hồ Chí Minh chỉ rõ dịch khai hội là: khai hội không tồn tại kế hoạch, ko thiết thực, khai hội lâu, khai hội nhiều quá. Trong các buổi khai hội đó, “cán bộ khu về tỉnh, cán cỗ tỉnh về huyện, cán bộ huyện về làng, thì khệ nệ như “ông quan”. “Ông cán” khiến cho một “tua” hai, bố giờ đồng hồ. Nói gì đâu đâu. Còn công việc thiết thực vào khu, vào tỉnh, trong huyện, trong xã đó, thì không đụng đến. Cơ hội “ông cán” nói, bạn ngáp, kẻ ngủ gục, những người mong ông thôi đi, để về nhà cho mau. Bao gồm ai gọi gì đâu mà lại thảo luận! do vậy, nhưng mà quần chúng sợ khai hội. Những lần họ đi khai hội, chẳng không giống gì “đi phu”. Đó cũng vị bệnh xa quần chúng, bệnh hình thức, khai hội rước lệ, khai hội để mà lại khai hội, chớ nào đề xuất vì ích lợi của quần bọn chúng mà khai hội!”4.

– hô hoán khẩu hiệu, làm việc qua loa, tiếng nói không song song với bài toán làm.

Theo hồ nước Chí Minh, ông quan liêu liêu “khi gặp dân bọn chúng thì đút tay vào trong túi quần cơ mà “huấn thoại”, nói hàng giờ, nói mênh mông thiên địa. Song, những việc thiết thực đề xuất kíp của địa phương, mọi điều dân chúng đề nghị biết, thì ko nói đến”5. Tp hcm thừa nhận: “Trong Đảng ta, có một vài người như thế. Chỉ biết nói là nói, nói giờ này qua giờ khác, thời nay qua ngày khác. Mà lại một bài toán gì thiết thật cũng không làm được”6.

– cách biệt quần chúng, mệnh lệnh cứng nhắc.

Người viết: “Quan liêu là xa cách quần chúng, không đi sâu, đi sát”7; “Các cán bộ ấy, người thì cả đời chỉ loanh xung quanh trong trụ sở. Có bạn thì bao giờ “sấm ra đá kêu” mới gặp gỡ dân bọn chúng một lần”8; “Cấp trên đối với cấp dưới, cán bộ đối với Nhân dân, quân quan so với binh sĩ, cỗ đội đối với dân chúng – chỉ biết cần sử dụng mệnh lệnh. Trù trừ giải thích, tuyên truyền”9.

– nhà quan, trường đoản cú mãn.

Hồ Chí Minh cũng chỉ ra các cán cỗ mắc bệnh dịch quan liêu luôn luôn tự mãn, chủ quan, tưởng rằng mình phát âm hết, biết hết, bắt buộc không nghe dân, không hỏi dân, đóng cửa làm việc, chính vì như thế mọi việc không lấy lại lợi ích gì. “Về việc đặt khẩu hiệu, đặt chương trình làm việc, chương trình tranh đấu, tuyên truyền, làm cho báo tường, viết báo, tương tự như thế. Không siêng năng hỏi quần chúng nên cái gì, ao ước nghe hy vọng biết loại gì, ham hài lòng cái gì. Chỉ mấy cán bộ tạm dừng hoạt động lại mà làm, ngồi ỳ trong chống giấy nhưng viết, cứ tưởng các chiếc mình làm là đúng, mình viết là hay. Nào gồm biết, biện pháp làm chủ quan đó, hiệu quả là “đem râu ông nọ, lẹo cằm bà kia”, không ăn thua, không thấm thía, không lợi ích gì cả”10.

– Ích kỷ, quan liêu cách.

Cán bộ, công chức (CBCC) quan tiền liêu “chỉ biết lo mang lại mình, không quan tâm đến nhân dân, mang lại đồng chí. Chỉ biết ăn uống sang, diện cho kẻng; chẳng các không lo phụng sự Nhân dân, nhưng còn ý muốn Nhân dân phụng sự mình. Trước khía cạnh dân chúng thì lên khía cạnh “quan giải pháp mạng”11; “Miệng thì nói dân chủ, nhưng làm việc thì chúng ta theo lối “quan” chủ. Mồm thì nói “phụng sự quần chúng”, cơ mà họ làm trái ngược với lợi ích của quần chúng, trái ngược cùng với phương châm và cơ chế của Đảng và Chính phủ”12. Theo hồ nước Chí Minh, các ông quan lại liêu khi được cắt cử phụ trách sinh hoạt vùng làm sao thì như 1 vua con, ở đấy tha hồ nước hách dịch, hạnh họe. Dòng đầu óc ông tướng, bà tướng tá ấy làm cho cấp bên trên xa cấp cho dưới, đoàn thể xa Nhân dân.

 Bệnh quan liêu trường đoản cú đâu nhưng mà ra?

Bên cạnh đó, lý do của dịch quan liêu còn là do mất dân chủ, không tiến hành nguyên tắc triệu tập dân chủ, đặc biệt là do nhà nghĩa cá thể còn sống thọ trong một số trong những CBCC… người nhấn mạnh: nhà nghĩa cá nhân làm “che lấp đạo đức cách mạng”; là một trong những thứ căn bệnh gốc, bệnh bà mẹ “đẻ ra trăm thứ bệnh nguy hiểm: quan liêu liêu, mệnh lệnh, bè phái, chủ quan, tham ô, lãng phí,…”14

 Tác sợ hãi của dịch quan liêu

Theo hồ nước Chí Minh, bệnh quan liêu khôn xiết nguy hiểm, vì chưng quan liêu là vì sao chính gây nên nhiều tệ nạn cho Nhà nước với xã hội, nhất là tham ô, lãng phí.

Năm 1952 vào bài thì thầm “Thực hành máu kiệm, kháng tham ô, lãng phí, chống bệnh quan liêu”, tp hcm cho rằng: “Vì những người dân và các cơ quan lãnh đạo mắc dịch quan liêu thành thử bao gồm mắt mà lại không thấy suốt, tất cả tai nhưng không nghe thấu, có cơ chế mà không giữ đúng, tất cả kỷ qui định mà không nạm vững. Công dụng là những người dân xấu, mọi cán bộ kém tha hồ tham ô, lãng phí. Cầm là căn bệnh quan liêu đang ấp ủ, dung túng, bảo vệ cho nạn tham ô, lãng phí. Vày vậy, muốn trừ không bẩn nạn tham ô, lãng phí, thì trước mắt buộc phải tẩy sạch căn bệnh quan liêu”15.

Như vậy, theo hồ Chí Minh, ở chỗ nào có căn bệnh quan liêu thì sinh hoạt đó có nạn tham ô, lãng phí. Quan tiền liêu thường hai bạn trẻ với lãng phí, tham nhũng. Nó là chi phí đề và hệ quả của nhau. Trong mối quan hệ này, quan liêu liêu là 1 trong những yếu tố tạo đk cho tham nhũng. Tham nhũng, tiêu tốn lãng phí cũng tạo cho quan liêu nặng hơn. Nguy hại nhất của tệ quan liêu là thả lỏng quản lý, xa vắng đời sống thực tế của Nhân dân, độc đoán chuyên quyền, công ty quan, duy ý chí. Quan liêu liêu tiếp tay cho cán cỗ yếu kém, thỏa hiệp với mọi kẻ xấu có tác dụng tổn hại đến việc nghiệp phát triển tài chính – xóm hội của khu đất nước. Nó làm băng hoại đạo đức biện pháp mạng của tín đồ CBCC.

Xem thêm: Tìm Hiểu Về Sâu Răng Và Cách Điều Trị, Sâu Răng Là Gì

Quan liêu, nghĩa vụ nó vô hình trở thành một bức tường ngăn cách, bóc tách rời Đảng, chính phủ với Nhân dân, tách rời ích lợi của quần chúng với chế độ của Đảng với Nhà nước. Quan liêu có tác dụng “biến dạng” những tổ chức đảng và cơ sở nhà nước, tạo nên những tổ chức này xa dân, đứng trên dân chúng và bao hàm chủ trương, chế độ không gần cạnh hợp lòng dân, thậm chí là đi ngược lại ích lợi của Nhân dân. Kết quả là quần bọn chúng không tin, không phục, càng không yêu họ. Đường lối, chế độ của Đảng và cơ quan chỉ đạo của chính phủ có khi không thấu mang đến quần chúng hoặc bị thực hành lệch lạc, kết quả là hỏng bài toán lại mất lòng người.

Tóm lại, theo hồ nước Chí Minh, quan tiền liêu là giữa những “thói tật nguy hiểm” của CBCC, bên cạnh các thói tật khác ví như tham ô, lãng phí, thiếu niềm tin trách nhiệm, óc bè phái, độc quyền đặc lợi, tứ túng, phân chia rẽ, kiêu ngạo… vì đó, “nếu không lo chữa, thì dịch quan liêu đã đưa người mắc bệnh đến chỗ hoàn toàn bị đào thải. Muốn rằng toàn bộ cán bộ ta, ai không mắc căn bệnh quan liêu thì đề xuất giữ gìn, tránh nó. Ai đã mắc căn bệnh ấy, thì phải nỗ lực mà chữa mang đến khỏi đi, cho xứng danh là fan cán bộ phương pháp mạng, chớ để bị đào thải”16.

Phòng, chống dịch quan liêu trong tiến trình hiện nay

Từ khía cạnh thiết chế, quan liêu mở ra gắn với sự ra đời, tồn tại ở trong nhà nước, lắp với vấn đề tổ chức quản lý nhà nước. Quan tiền liêu, xét về bản chất là sự tha hóa quyền lực tối cao của cơ quan công quyền. Căn bệnh quan liêu là yếu hèn tố ảnh hưởng tiêu cực mang lại tổ chức, bộ máy, đến hiệu quả thực xây dựng vụ của CBCC. Thiết yếu căn dịch này đã làm cho tê liệt cỗ máy, vô hiệu hóa hóa cỗ máy, làm xói mòn đạo đức nghề nghiệp của một số trong những CBCC, làm rạn nứt quan hệ giữa Đảng với chiếc quần chúng, khiến cho Nhân dân hiểu sai lệch về sự lãnh đạo của Đảng, thực chất Nhà nước. Suy đến cùng, bệnh quan liêu khi vẫn xâm nhập vào đội ngũ CBCC là nguyên nhân gây yêu cầu mọi sự trì trệ vào mọi nghành của đời sống xã hội hiện nay nay.

Thực tiễn bệnh quan liêu

Thời gian qua, Đảng với Nhà nước đã có tương đối nhiều chủ trương và giải pháp để phòng quan liêu, nhưng lại xem ra nguy hại này vẫn chưa bị đẩy lùi, công dụng chưa được như Đảng, công ty nước cùng Nhân dân ước ao muốn. Một số trong những CBCC, độc nhất vô nhị là người có chức, tất cả quyền biểu thị suy thoái về bốn tưởng bao gồm trị, đạo đức, lối sống, quan lại liêu, xa dân ngày càng thông dụng ở từng cấp, từng ngành, lĩnh vực,… khiến cho dư luận bức xúc.

Nghị quyết tw 4 (khóa XII) chỉ rõ: “Quan liêu xa vắng quần chúng, không sâu sát cơ sở, thiếu hụt kiểm tra, đôn đốc, không thế chắc thực trạng địa phương, cơ quan, đơn vị chức năng mình, bái ơ, vô cảm, thiếu nhiệm vụ trước đầy đủ khó khăn, bao tay và đòi hỏi quang minh chính đại của Nhân dân…”

*

Thực tế mang đến thấy bây chừ bệnh quan liêu, thói quan tiền cách vẫn luôn là điều nhức nhối vào nền công vụ Việt Nam. Bệnh quan liêu của CBCC bao gồm một số thể hiện như: liên tiếp ngồi trên bàn giấy của cơ quan, đọc các công văn, sách vở và giấy tờ của cấp cho trên gửi xuống, report của cấp cho dưới nhờ cất hộ lên, ko nghiên cứu, coi xét thực trạng thực tiễn. Ngồi trên bàn giấy, mời đương sự mang đến cơ quan để giải quyết công việc, kể cả những vụ tranh chấp về đất đai, bên ở, các vụ tấn công nhau, những xích míc gay gắt vào nội bộ Nhân dân. Có dành thì giờ đi xuống địa bàn, nhưng theo phong cách “cưỡi ngựa chiến xem hoa”, không nâng cao tình hình, không hiểu rõ sâu xa tâm tư, hoài vọng của Nhân dân, không cầm cố bắt, phát hiện những sự việc nóng phát sinh từ địa bàn. Ko đi sát thực tế để tra cứu hiểu bản chất vấn đề, nghe ngóng dư luận; giải quyết kết thúc vụ việc không theo dõi, kiểm tra câu hỏi thực hiện. Làm việc sự vụ, chạm mặt đâu tốt đó, trên chỉ đâu tiến công đó, không còn rày còn mai, không giải quyết và xử lý kịp thời hầu hết yêu ước của Nhân dân19.

Đó còn là biểu hiện ở cách thao tác quan cách, cửa ngõ quyền, hách dịch, thiếu dân chủ, theo kiểu tạm dừng hoạt động làm kế hoạch, viết chương trình rồi đưa ra bắt dân chúng theo, hoặc chỉ biết trách nhiệm hành chính, không làm cho dân hiểu, dân theo, khiến bức xúc, giảm tín nhiệm của quần chúng. # vào Đảng, công ty nước,… Điều này diễn ra khá phổ cập ở cách thao tác của cán bộ khi xử lý các sự việc về đất đai, đền bù giải tỏa,… dẫn cho tình trạng năng khiếu kiện kéo dài ở những địa phương trong thời gian qua.

Đó còn là một thái độ cúng ơ, vô cảm, tắc trách, thiếu nhiệm vụ trước phần đa khó khăn, bít tất tay và yên cầu quyền lợi đường đường chính chính của Nhân dân; thấy đầy đủ việc có hại đến Nhân dân vẫn làm ngơ, ko giải quyết, hoặc đùn đẩy trách nhiệm. Bên cạnh đó, là định hướng lãnh đạo cứng nhắc, cơ cấu tổ chức tổ chức các tầng; kéo dài, ngâm vấn đề trong triển khai nhiệm vụ, làm việc thiếu kế hoạch, thiếu thốn tiến độ, thụ động chờ đợi chỉ thị cung cấp trên; nhỏ dại nhặt trong quan lại hệ với người dưới quyền và can thiệp vô căn cứ vào các bước của họ; lao động trí óc thủ cựu, sách vở và giấy tờ phiền phức, nhũng nhiễu dân chúng…

Nhiều người nhận định rằng CBCC cứ ở cửa hàng là ngay gần dân, giáp dân, cần yếu quan liêu. Tuy vậy sự thực chưa hẳn thế. ít nhiều cán bộ lãnh đạo, thống trị sống sinh hoạt thôn, sống xã, tuy nhiên họ rất ít tiếp xúc với dân. Hầu như tranh chấp khu đất đai, tịch thu đất, giải hòa mặt bằng, xử lý việc làm không ai hiểu thấu, biến đổi nỗi căng thẳng của dân, năng khiếu kiện đàn rồi thành đám đông, gồm khi giăng cả băng cờ biểu ngữ. Đến khi đó họ mới hốt hoảng, tại vì không nuốm được thực trạng nên không dám đối thoại với dân, cán cỗ chủ chốt sợ hãi trách nhiệm, sợ hóa học vấn, gửi đẩy cho cấp cho dưới tiếp dân, dân phản bội đối đòi chạm chán người có trọng trách cao nhất, vậy là đổi mới chuyện lớn20.

Tóm lại, hiện nay bệnh quan lại liêu vẫn sẽ là đều trở lực lớn trong công cuộc cải tân hành chính, ảnh hưởng tác động tiêu cực đến tác dụng của nền công vụ Việt Nam.

Chữa căn bệnh quan liêu

Để chữa dịch quan liêu, yêu cầu nhiều giải pháp. Nhưng lại theo hồ nước Chí Minh, nguyên tắc đặc biệt nhất, kia là theo đúng “đường lối nhân dân”. Trong nội dung bài viết “Cần tẩy sạch bệnh dịch quan liêu mệnh lệnh” năm 1951, bác đã kê ra một “đơn thuốc” để chữa trị căn bệnh nguy hiểm này: “Cách chữa dịch ấy gồm có một cách thức là: Theo đúng đường lối Nhân dân và 6 điều là:

Đặt lợi ích Nhân dân lên trên hết;

Liên hệ ngặt nghèo với Nhân dân;

Việc gì rồi cũng bàn với Nhân dân, giải thích cho Nhân dân hiểu rõ;

Có yếu điểm thì thiệt thà tự phê bình trước Nhân dân, cùng hoan nghênh Nhân dân phê bình mình;

Sẵn sàng học tập hỏi Nhân dân;

Tự mình đề xuất làm gương chủng loại cần, kiệm, liêm, chính, để Nhân dân noi theo”21.

Như vậy, bạn có thể nói đến tương đối nhiều các chiến thuật cụ thể. Mặc dù nhiên, nguyên tắc cơ bạn dạng và là nền tảng của mọi giải pháp chống quan tiền liêu, cũng như nhiều vụ việc khác của nền công vụ vn hiện nay, kia là cần thấm nhuần tư tưởng của hồ Chí Minh: trọng dân, sát dân, tin dân, đọc dân, rất nhiều việc, đều suy nghĩ, hành vi của cán bộ, đảng viên đầy đủ từ quần bọn chúng mà ra và trở về với chiếc quần chúng; thực sự nhằm dân biết, dân bàn, dân quyết định, dân làm, dân soát sổ và dân thụ hưởng. Có như vậy, bệnh lý quan liêu mới vứt bỏ được một biện pháp triệt để.

Về phương thức cụ thể, từ khía cạnh quản lý, hồ Chí Minh cho rằng muốn chống căn bệnh quan liêu đề nghị “khéo kiểm soát”. Bạn viết: “Muốn chống dịch quan liêu, căn bệnh bàn giấy; ý muốn biết những nghị quyết có được thi hành không, thi hành tất cả đúng không; ước ao biết ai ra sức làm, ai làm cho qua chuyện, chỉ tất cả một cách, là khéo kiểm soát. điều hành và kiểm soát khéo, từng nào khuyết điểm lòi ra hết, hơn nữa kiểm tra khéo sau này khuyết điểm tuyệt nhất định sút đi. Song, muốn kiểm soát và điều hành có hiệu quả tốt, phải gồm hai điều: một là việc điều hành và kiểm soát phải có hệ thống, đề nghị thường làm; hai là fan đi kiểm soát điều hành phải là những người dân rất tất cả uy tín22.

Từ cách nhìn của hồ nước Chí Minh, áp dụng vào giai đoạn bây giờ cho thấy, hy vọng đấu tranh phòng quan liêu hiệu quả phải thực hiện những giải pháp đồng bộ bao gồm cả nhận thức tư tưởng và tổ chức, điều khoản và bao gồm sách. Vào đó, yêu cầu đặc biệt chú ý đến trách nhiệm của fan lãnh đạo, quản lý, trách nhiệm của các người mở đầu tổ chức. Cụ thể:

– bạn lãnh đạo, thống trị phải “khéo kiểm soát”, tức cần thực hiện giỏi vai trò vào các hoạt động lập kế hoạch, tổ chức triển khai thực hiện, lãnh đạo, kiểm tra. Và cần có chế tài rõ ràng đồng thời tiến hành nghiêm minh những chế tài này khi bọn họ không thực hiện giỏi vai trò lãnh đạo, cai quản lý. ở bên cạnh đó, để sở hữu người làm chủ “khéo kiểm soát”, thì cần phải có những cái “khéo” khác trong hoạt động thống trị CBCC, như “khéo tuyển dụng”, “khéo té nhiệm”, “khéo tiến công giá”, “khéo đào tạo, bồi dưỡng”, “khéo tán thưởng kỷ luật”…

– Lãnh đạo, quản lý phải nêu gương, từ giác học trước, làm theo trước về thực hiện chống quan lại liêu. Phương châm là: trên trước, dưới sau; vào trước, xung quanh sau. Hồ nước Chí Minh là 1 trong những điển hình mang đến cách thao tác làm việc sâu sát, hiệu quả. Một ví dụ nhỏ, kia là: mỗi lúc Tết cho xuân về, chưng dành thời hạn đi thăm đồng bào, đồng chí, đông đảo nơi, những người khó khăn duy nhất về cuộc sống tinh thần, vật hóa học để hiểu rõ cuộc sống thường ngày của Nhân dân. Số đông chuyến thăm của chưng không lúc nào báo trước gia chủ. Ngược lại, một bạn lãnh đạo đang là quan tiền liêu ví như ngày tết đi chúc đầu năm mới Nhân dân mà lại lại báo trước, “trống giong, cờ mở”, vẻ ngoài và vì thế sẽ khôn cùng khó hiểu rằng đời sinh sống thực của dân ra sao.

Người chỉ huy tự mình là tấm gương, kia là bí quyết thiết thực nhất, có ý nghĩa lan tỏa lớn số 1 nhằm nâng cấp đạo đức công vụ, chống căn bệnh quan liêu và Hồ Chí Minh đó là một tấm gương sáng.

 TS. Bùi Thị Ngọc MaiHọc viện Hành bao gồm Quốc gia