Giao tiếp với bệnh nhân

      20
Đầu tiên, mình hy vọng các Anh Chị Em sẽ tiếp nhận bài viết này của mình theo hướng là làm sao để chúng ta có thể giao tiếp đến giỏi với người bệnh. Không nhất thiết là phải rập khuôn hoặc áp dụng nhất nhất như thể nlỗi một quy trình giỏi một bảng checklist vì cá nhân mình vẫn mang đến rằng khó có một quy chuẩn nào chính xác nhất mà chúng ta phải tuân theo để có một cuộc giao tiếp hoàn hảo. Hơn thế nữa, chìa khóa thành công của giao tiếp là sự mềm mỏng và linh hoạt. Do đó nói chung nội dung dưới phía trên chỉ sở hữu tính chất hệ thống lại để chúng ta có thể tmê mẩn khảo và thực hành thử một cách có chọn lọc và sát hợp với tình hình thức tế nhé.

Bạn đang xem: Giao tiếp với bệnh nhân


Điều tối quan tiền trọng đầu tiên chúng ta phải xác định được chúng ta sẽ nói chuyện với ai. Hãy thử kiếm tra một số ban bố sau trmong cuộc giao tiếp (viết ra thành vnạp năng lượng thì nhiều, nhưng nếu chúng ta thực hành quen thuộc thì dần dần nó sẽ thành một phản xạ, như một thói quen chủ động):
- Có sử dụng “ngoại”ngữ không? (ko thuộc ngôn ngữ chính mà chúng ta vẫn dùng)
*

Dĩ nhiên là ngoài những gì mình sẽ liệt kê ở bên trên thì còn tiếp thể nhiều đặc tính khác nữa. Do tởm nghiệm thực hành giao tiếp với bệnh nhân của mình cũng ko nhiều cần mình chỉ tsi mê khảo và đúc kết, nếu có vấn đề nào thêm các Anh Chị Em mạnh dạn chia sẻ, góp ý để cùng học hỏi nhé.
Trước Lúc báo tin, hãy tìm hiểu bệnh nhân đang biết những gì về triệu chứng của bản thân mình. hầu hết trường hợp có thể các chưng sĩ không giống hoặc các nhà cung cấp hình thức dịch vụ quan tâm mức độ khoẻ khác vẫn truyền đạt thông tin mang đến người bị bệnh, có thể gồm tác dụng có tác dụng nhiễu loạn nhận thức của bệnh nhân và thậm chí rất có thể gây nhầm lẫn Khi thông báo new được chúng ta giới thiệu. lấy ví dụ, một bác sỹ chuyên khoa về thận có thể nói rằng về người bệnh "tình trạng đã cải thiện tuyệt hơn" dựa vào bài toán nâng cấp vào xét nghiệm tính năng thận, trong những khi bác bỏ sĩ tlặng mạch tập trung vào bệnh cơ tyên nặng nề, thiết yếu phục sinh của người bị bệnh. Dẫn đến 2 luồng ban bố có thể làm bệnh nhân bối rối về tình trạng của mình. Hoặc bệnh nhân đã tìm kiếm ban bố về tình trạng bệnh lý của mình và có những quan liêu điểm nhận thức riêng của mình rằng tình trạng của mình. khi trao đổi, cách dẫn dắt của chúng ta có thể đối nghịch với những đọc tin bệnh nhân đã gọi trên internet dẫn đến bệnh nhân có những sự hoang mang lo lắng. Chúng ta sẽ sống trong thời đại bùng nổ công nghệ thông tin, việc những công bố y tế tràn lan một cách thiếu kiếm soát và người bệnh cái gì cũng có thể hỏi Bác Gu Gồ và tự “bắt mạch – kê đơn” đến mình là rất phổ biến. Do kia, điều quan trọng trmong tiên là yêu cầu khẳng định đông đảo gì một bệnh nhân đang gọi - hoặc phát âm không đúng - ngay lập tức từ trên đầu.
Không cần toàn bộ những người bị bệnh có và một chẩn đân oán phần đông mong muốn cùng nút cụ thể vào đọc tin được cung ứng về triệu chứng của họ hoặc về khám chữa. Các nghiên cứu và phân tích đang phân các loại người mắc bệnh bên trên hành vi tra cứu tìm biết tin thường xuyên, từ những người dân mong khôn cùng không nhiều thông tin mang đến đến những người ao ước từng cụ thể của chưng sĩ có thể cung cấp. Vì vậy, nhân viên cấp dưới y tế chúng ta đề nghị review xem người mắc bệnh ước muốn đọc tin gì, hoặc vẫn hoàn toàn có thể hiểu được những thông tin nào, cần thêm lên tiếng gì. Đối cùng với trường hợp chúng ta không biết gì về nhu cầu biết tin của người bị bệnh, cường độ yêu cầu này sẽ mở ra theo cấp bậc trong cuộc trao đổi msinh hoạt với Lúc chúng ta cố gắng nỗ lực tổng hợp với trình diễn ban bố một phương pháp rõ ràng và dễ dàng nắm bắt mang đến bệnh nhân.
Một phương thơm cách trong việc giới thiệu biết tin mang đến người bị bệnh là bộc lộ hầu như khủng hoảng rủi ro và ích lợi của điều trị và sau đó chỉ đơn giản dễ dàng là có thể chấp nhận được người mắc bệnh đưa ra quyết định xem chúng ta nên thêm từng nào ban bố. Tuy nhiên, việc này hoàn toàn có thể cần thực hiện các thắc mắc trực tiếp, chiến lược im lặng và kiểm soát thường xuyên rằng công bố cung cấp thực sự được đọc.
Một dấu hiệu cho biết thêm người mắc bệnh gồm hiểu biết tin là thực chất của các câu hỏi người bị bệnh hỏi; trường hợp các câu hỏi phản ánh sự hiểu biết của báo cáo vừa được trình diễn, thì có thể đảm bảo lại bằng cách knhị thác ở một cường độ cụ thể không chỉ có vậy. Nếu những thắc mắc phản chiếu sự nhầm lẫn, khuyên chúng ta cần quay lại biết tin cơ bạn dạng. Nếu người bệnh không có câu hỏi hoặc rõ ràng là ko dễ chịu, đây là cơ hội giỏi nhằm bác bỏ sĩ dứt bàn thảo, hỏi rõ con số biết tin nhưng người bệnh mong ước cùng kiểm soát và điều chỉnh đến cân xứng. Tiếp tục cung cấp thêm ban bố không ngừng nghỉ chưa phải lúc nào cũng là biện pháp tiếp cận giao tiếp cực tốt với người bệnh.
Đồng cảm là 1 trong những kỹ năng cơ phiên bản mà mỗi chúng ta bắt buộc cách tân và phát triển sẽ giúp đỡ nhận thấy đa số cảm hứng loại gián tiếp diễn đạt của người bị bệnh. Một lúc chúng ta cảm nhận thấy những xúc cảm của người bệnh, phần nhiều cảm giác này rất cần phải được phê chuẩn cùng khám phá sâu hơn vào cuộc gặp mặt gỡ trò chuyện bác bỏ sĩ-người bị bệnh. ngoài ra, chúng ta không nên làm lơ hoặc giảm thiểu cảm xúc đồng cảm với người bị bệnh với việc gửi vị trí hướng của cuộc nói chuyện ko chấm dứt triệu tập vào việc knhì thác các triệu hội chứng "thực sự". Sự phù hợp của người bệnh có thể được tăng tốc bởi việc nhân viên chúng ta thể hiện sự đồng cảm và thấu gọi cảm xúc của bệnh nhân. Bệnh nhân dễ có suy nghĩ nếu chúng ta ít làm điều này đồng nghĩa với việc chúng ta ít quan tâm đến họ. Những điều này làm mình nhớ đến một câu nói của một vị Bác sỹ: “Bệnh nhân sẽ ko bao giờ biết chúng ta hiểu biết nhỏng thế nào đến đến Lúc họ thấy và cảm tìm ra chúng ta quyên tâm họ nhỏng thế nào”.
Chúng ta đề xuất đưa thông tin một giải pháp chậm rãi với thận trọng vào gần đúng thời gian mang đến phép cần thiết để bệnh nhân phát âm được thông báo bắt đầu. Chúng ta buộc phải sử dụng việc ngắt, nghỉ, tạm dừng, yên ổn lặng vào một thời gian mang lại phép. Việc trao đổi chậm rì rì cùng với thời hạn ngừng, nghỉ tương thích cũng cho tất cả những người nghe thời gian tạo ra các câu hỏi mà lại chúng ta hoàn toàn có thể sử dụng nhằm cung cấp thêm những biết tin phương châm (nhỏng đã nhắc trong mục 3). Do đó, một cuộc hội thoại với đều giao động dừng, ngắt ngủ phải chăng đã nâng cấp sự đọc biết thâm thúy rộng về cả hai phương diện. Một nghiên cứu và phân tích cho thấy các bác bỏ sỹ hay chờ 23 giây sau khi người bị bệnh bắt đầu miêu tả lời than vãn chủ yếu của chính bản thân mình trước khi làm ngăn cách với chuyển sang làn đường khác luận bàn. Sự chuyển hướng làn phân cách nhanh chóng hoàn toàn có thể dẫn mang lại những côn trùng quyên tâm gây ra muộn với bỏ qua thời cơ tích lũy dữ liệu quan trọng đặc biệt.
Một lưu lại ý quan tiền trọng đó là sự sử dụng rộng rãi của người bị bệnh cũng cao hơn nữa lúc thời hạn trò chuyện với nhân viên y tế đạt may mắn của họ trước khi chờ đón. Trong những trường hợp tương quan đến sự việc tin báo xấu, kỹ thuật dễ dàng là nêu rõ thông tin với tạm dừng có thể đặc trưng hữu dụng vào Việc đảm bảo an toàn rằng bệnh nhân với gia đình bệnh nhân vẫn nhận cùng phát âm đầy đủ thông báo. Thời gian dừng lúc này được dùng cho sự vắng lặng, nước đôi mắt (khóc lóc), cùng các câu hỏi hoàn toàn có thể là quan trọng.
Một câu hỏi thiết thực là một ngày tôi khám 200 bệnh, thời gian đâu ra mà chậm rãi, từ tốn tốt dừng nghỉ lúc vẫn nói? Mình thừa nhận trên đây là thiết thật bởi tình trạng quá tải mà chúng ta sẽ gặp phải. Tuy nhiên, nếu chúng ta khéo léo chắt lọc biết tin, chọn lọc giao tiếp, chỉ nêu ra những thông tin trọng điểm thì chúng ta toàn thể có thể có được mục tiêu giao tiếp với một quỹ thời gian hạn hẹp. Điều quan tiền trọng ko hẳn là chúng ta nói được trong bao thọ với bệnh nhân mà điều quan lại trọng là trong ngần ấy thời gian mang đến phép chúng ta nói được gì đến bệnh nhân phát âm.
Nội dung này mình đã có bài viết vừa chia sẻ trên câu lạc bộ, mời Các Anh Chị Em theo dõi lại bài viết của mình nhé.
Mình chỉ xin nhấn mạnh là lượng biết tin truyền đạt đến dù chúng ta nắm bắt rõ đối tượng, dù chúng ta có thời gian rộng rãi để trò chuyện với bệnh nhân tuy thế nếu chúng ta sử dụng những từ ngữ khó hiểu/ngoại ngữ/chuyên môn học thuật thì là con đường dẫn đến một cuộc giao tiếp thất bại. Vì vậy, cố gắng solo giản hóa các lên tiếng truyền đạt sao cho sở hữu tính đại chúng và đặc hiệu đến từng đối tượng để đối tượng nắm bắt và tuân thủ những lên tiếng hướng dẫn.
Một điều nữa mình muốn nhấn mạnh đó là “1-1 giản hóa” chứ không phải là “đối chọi giản nhất”. Nghĩa là chúng ta làm nó đối kháng giản và dễ hiểu đối với chính đối tượng mà chúng ta vẫn giao tiếp.

Xem thêm: Tác Dụng Của Thuốc Rodogyl Là Gì? Cách Dùng Ra Sao? Công Dụng & Liều Dùng Hello Bacsi


Không có nghĩa là bệnh nhân nào cũng sử dụng một kiểu biết tin “solo giản nhất” mà cần có chọn lọc phù hợp với mong mỏi muốn, kỳ vọng, nhận thức của bệnh nhân (những điều mình đã nêu ở các mục 1,2).
Đây là vấn đề mà chúng ta cần phải chú ý vì có nhiều tình huống dở khóc dở cười mà mình tin chắc các Anh Chị Em mình ít nhiều đã gặp phải. Đó là việc chúng ta tuyệt nói né đi, hoặc mượn một số câu nói, từ ngữ để ám chỉ điều chúng ta đang định truyền đạt. Tuy nhiên, điều này cần phải được cân nặng nhắc kỹ lưỡng bởi nó là con dao nhì lưỡi có thể dẫn đến việc đọc không nên đọc tin. Điển hình như: “ko cần tránh cử gì, về muốn nạp năng lượng gì thì ăn uống đi nha = sắp chết”; Chúng ta toàn cục đọc rằng việc nói giảm nói tránh để người bệnh hoặc thân nhân bệnh nhân đón nhận ban bố xấu cũng là một cách xuất xắc cho cảm xúc của họ. Tuy nhiên, chúng ta cần xác định rằng việc chúng ta nói phải đúng lúc, đúng hoàn chình ảnh, tùy đối tượng để tránh tình trạng hiểu sai ban bố. Chúng ta cần xác định rõ những cụm từ nói giảm nói kị nó ko được áp dụng để làm lệch nghĩa, hoặc bị lạm dụng.
Mặc cho dù sự quan trọng phải thể hiện thực sự là quan liêu trọng như đã nêu trong mục số 6, tuy nhiên quý giá tinc thần của việc truyền đạt hi vọng trong số những trường hợp có vẻ như nlỗi tuyệt vọng tránh việc bị review phải chăng. điều đặc biệt vào bối cảnh bệnh tật tiến độ cuối và âu yếm giảm nhẹ những ngày cuối đời, hi vọng tránh việc nản lòng.
lấy ví dụ, Một trong những trường hợp như chết choc sắp xảy ra của bệnh nhân, mong muốn có thể được đưa sở hữu mang đến gia đình bằng cách bảo đảm an toàn rằng phương pháp hoàn toàn có thể bao gồm công dụng vào vấn đề sút nhức với tức giận. Vì vậy, ngay cả Khi các bác bỏ sĩ bắt buộc truyền đạt tiên lượng ác tính mang lại người mắc bệnh hoặc nên trao đổi với các member trong mái ấm gia đình, hoàn toàn có thể tiềm ẩn sự dễ chịu với âu sầu về tối thiểu.
Phần bự phần lớn gì được gửi cài giữa nhân viên y tế và người mắc bệnh trong một cuộc gặp gỡ lâm sàng xảy ra trải qua tiếp xúc phi ngôn từ. Đối với tất cả nhân viên y tế với người bệnh, hình ảnh của ngôn ngữ cơ thể với bộc lộ trên khuôn khía cạnh hoàn toàn có thể sẽ được ghi lưu giữ lâu dài sau cuộc gặp gỡ gỡ rộng là bất kỳ ký ức về lời nói. Cũng cần được phân biệt rằng cuộc gặp gỡ gỡ của bác sĩ-bệnh nhân liên quan đến sự việc hội đàm hai chiều các công bố “không lời”.
Biểu hiện tại bên trên khuôn phương diện của người bệnh thường xuyên là chỉ số tốt về nỗi ai oán, lo ngại, hoặc sợ hãi xuất xắc thậm chí là giận dữ. Bác sĩ đáp ứng nhu cầu cùng với mọt quyên tâm say đắm hợp với mọi biểu lộ phi ngữ điệu này hoàn toàn có thể ảnh hưởng cho bệnh tật của người bệnh ở mức độ cao hơn nữa bác sĩ hy vọng truyền cài thông tin thực tiễn.
trái lại, ngữ điệu khung người của fan bác sĩ cùng biểu thị bên trên khuôn mặt, hành động cũng tác động đáng kể với những người dịch. Bác sĩ đang gấp gáp lấn sân vào phòng khám vài ba phút bởi vì muộn hoặc có việc gấp, có những ghi chụ vội vàng, với xoay đi trong những lúc người bệnh đang thủ thỉ, gần như chắc chắn rằng truyền sở hữu sự thiếu thốn kiên nhẫn cùng quan tâm mang lại người bị bệnh. Trong một vài cuộc gặp gỡ gỡ những điều đó, bệnh nhân rất có thể giải thích hành động phi ngữ điệu nlỗi một thông điệp rằng thông báo của bác sỹ là ko đặc biệt, bất kể nội dung lời nói ngược trở lại. Do kia, điều phải là chưng sĩ nên thừa nhận thức được gần như thông điệp tàng ẩn của mình, cũng giống như nhận thấy rất nhiều biểu đạt phi ngôn ngữ của người mắc bệnh.
Bệnh nhân là nhiều dạng mỗi người mỗi kiểu, không những trong tài năng sẵn sàng cùng năng lực tiếp nhận báo cáo mà quan tiền trọng vào bội nghịch ứng của mình so với thông tin của bác sĩ vừa cung cấp.
ví dụ như, cùng một tin tức xấu được chỉ dẫn, có người thì yên lặng, người thì la hét, người thì khóc lóc, người thì tỏ vẻ tươi cười… quan lại trọng đó là việc nắm bắt phản ứng hiện tại để có chiến lược đường hướng tứ vấn và trao đổi một cách phù hợp nhất.
Một Phần Trăm phần trăm nhất định các người bị bệnh chạm chán trở ngại khi xuất hiện mối quan hệ tin yêu với nhân viên cấp dưới y tế, thậm chí có thể phản bội ứng với phần đông tin xấu với sự ngờ vực, tức giận, cùng đổ lỗi. Đối với số đông người mắc bệnh điều này, tùy chỉnh cấu hình sự tin yêu lâu bền hơn của họ dành đến chúng ta hoàn toàn có thể cực kỳ trở ngại, và mặc dù tất cả các nỗ lực giao tiếp đề xuất được tạo thành. Để đáp lại bất kỳ phản ứng như thế nào của người bệnh, điều đặc biệt quan trọng là được sẵn sàng. Cách thứ nhất là để chúng ta nhận thấy đánh giá, mang đến bệnh nhân đủ thời hạn nhằm hiển thị rất đầy đủ xúc cảm. Quan trọng độc nhất, chúng ta đơn giản dễ dàng chỉ cần nghe nhẹ nhàng với chú ý đến những gì người mắc bệnh hoặc gia đình hãy nói/phản ứng. Đôi khi, chúng ta có thể khuyến khích người mắc bệnh miêu tả cảm giác, thậm chí còn có thể yên cầu bọn họ biểu lộ cảm xúc của họ. Ngôn ngữ khung hình của chúng ta có thể cực kỳ đặc trưng trong việc đem đến sự quyên tâm thấu hiểu trong số những tình huống này. Đối thoại dịch nhân-bác sĩ chưa dứt sau khi bàn thảo chẩn đoán thù, xét nghiệm và khám chữa. Đối với người bị bệnh, vấn đề này chỉ là 1 sự khởi đầu; thông tin sẽ ngập trong rất nhiều. Bác sĩ đề xuất dự đân oán sự biến đổi về xúc cảm về bản thân của người bệnh, cần phải được xử trí như thể một phần đặc trưng của cuộc giao tiếp.
Phần này thì phụ thuộc vào kỹ năng giao tiếp cá nhân từng Anh Chị Em chúng ta, thậm chí là năng khiếu của mỗi người. Bởi lẽ, tổng hợp chúng ta ít được gớm qua trường lớp nào dạy tỉ mỉ đến chúng ta điều này. Mà sự cải thiện của chúng ta chỉ xuất hiện lúc chúng ta thực hành, thực hành và thực hành mỗi ngày. Riêng mình thì mình có một lời khuyên là với đặc thù đối tượng mà chúng ta đã giao tiếp thì chúng ta cố gắng thả lỏng mình ra và đặt giả định một cuộc đối thoại với bệnh nhân tương tự cuộc đối thoại với chính mình/người thân của mình. Chỉ Khi chúng ta vào tình huống đó chúng ta mới may mắn thấu phát âm, đồng cảm và có thể có được hiệu quả giao tiếp cao nhất, tránh để tình trạng đáng tiếc xảy ra vị giao tiếp kém hiệu quả. Ví dụ: nếu chúng ta được thông báo tin đó thì chúng ta sẽ nlỗi thế nào? Nếu chúng ta được khen ngợi vì tuân thủ điều trị tốt chúng ta có vui không? Nếu chúng ta nhìn thấy bác sỹ nhau mày, nhnạp năng lượng mặt xuất xắc bực tức liên tục thì chúng ta có sợ không?...
Cuối cùng, mình tin chắc với ghê nghiệm thực hành giao tiếp của Anh Chị Em chúng ta vẫn hằng ngày chinh chiến thực tế sẽ là điều cực hiếm hơn những điều mình vừa viết ở trên. Không có một quyển sách tuyệt một lý lẽ nào thuyết phục rộng là thiết thật mà chúng ta từng trải qua. Vì vậy, rất ao ước Anh Chị Em trình bày thêm những ghê nghiệm thực tiễn để chủ đề này của chúng ta ngày một hoàn thiện rộng.
Nguyễn Quang Vinh
THÔNG TIN KHÁC

Ý TƯỞNG CHẤT LƯỢNG


"giá cả quan trọng rộng chất lượng, tuy thế quality là con đường tốt nhất nhằm bớt đưa ra phí" - Geniđưa ra Taguchi